TRUYỆN NAM THẦN NHÀ TÔI DƯƠNG YẾN

 - 
Hiện tại website cần kinh phí duy trì nên hiện nay Quảng cáo ! Mong chúng ta ủng hộ để lũ mình thường xuyên phát triển nhé

CHƯƠNG 22: AI CỨU CÔ ĐI

Dương Yến nhắn tin nhắn mang đến Phương Dịch Chung, nói thành phần của mình tổ chức triển khai sinh nhật thống trị cấp cao, ao ước anh ta mang lại lúc kia tới đón mình.

Bạn đang xem: Truyện nam thần nhà tôi dương yến

Quả nhiên Phương Dịch thông thường từ chối, nói trời tối anh ta cũng có việc, bảo cô hotline xe về.

Cũng chẳng thể như vậy!

Nếu anh ta nói về đón, anh ta và câu chữ vở kịch Tần Mai Nghi thi công sẽ quan yếu tiến hành.

Dương Yến cũng ko nói gì, chờ sau khoản thời gian tan tầm, cùng mấy người đồng nghiệp call taxi mang đến khách sạn, rất nhiều đồng nghiệp tới sớm, ghẹ vào rỉ tai cùng nhau, vào phòng béo rất náo nhiệt.

Không lâu sau, bộ trưởng cũng tới.

Bên cạnh bộ trưởng có vài ba người, ngoại trừ tgđ Phương thường trú vào công ty, còn tồn tại lãnh đạo v.i.p của phần tử khác, Tần Mai Nghi đương nhiên cũng đều có mặt, tầm đôi mắt Dương Yến trùng hợp và cô ta giao nhau.

“Dương Yến, cho tới bàn này ngồi đi.” Tần Mai Nghi giương giọng nói, trên mặt tràn đầy ý cười: “Nghe nói giờ Pháp của cô ý rất tốt, vừa mới đây tôi đang dần học giờ đồng hồ Pháp, hy vọng thỉnh giáo cô một chút.”

“Cô khách hàng sáo rồi.” Dương Yến cũng mỉm cười cười, không chút lần chần ngồi xuống.

Bên cạnh số ghế của Dương Yến tất cả một người lũ ông, cô nhìn các vài lần, phát hiện không phải lãnh đạo cung cấp cao, là nai lưng Dực cùng bộ phận với cô, có cậu là lãnh đạo cung cấp cao bộ phận nào đó.

Trong nháy mắt, Dương Yến đọc ra.

Trần Dực này, có lẽ là tín đồ mà Tần Mai Nghi chuẩn bị xếp.

Trần Dực gần gũi chào hỏi Dương Yến, không hề khác thường, Dương Yến cũng không chút biến đổi sắc, gật gật đầu.

Cơm ăn được một nửa, những bàn bắt đầu uống rượu.

Tần Mai Nghi giống như lãnh đạo ôn nhu thiện lương, có tgđ Phương ngơi nghỉ đây, không vượt qua quy củ, hoàn toàn có thể cùng mọi người tán gẫu một chút, lại rất có thể bắt Dương Yến uống rượu.

Dương Yến cũng không từ chối, tất cả bao nhiêu ly cô uống bấy nhiêu, chỉ là cô đang sớm có chuẩn chỉnh bị, vẫn luôn luôn ngậm rượu trọng miệng, nhân lúc tín đồ ta không chăm chú phun vào miếng bọt đại dương ở vào tay áo.

Bằng không với vận tốc này của Tần Mai Nghi, rượu trắng gạo rượu đỏ rứa phiên nhau, cô không say cũng trở thành uống mang đến chết.

“Tổng giám đốc Phương!’

Không biết ai hotline một câu, tiếp đến người trên bàn sôi nổi đứng lên.

Dương Yến liếc quan sát phía sau, ngạc nhiên Phương Tinh Nghị tới, bây giờ ăn mang còn long trọng hơn trước kia, Tưởng tuy nhiên Kỳ kéo anh cũng là một trong bộ đầm đỏ kiều diễm, nhì người giống như mới trường đoản cú tiệc rượu nào kia tới.

“Mọi bạn khách sáo, tôi chỉ với vừa vặn có việc ở mặt này, biết được bộ trưởng Lưu cũng tổ chức sinh nhật ở khách sạn này, liền sắp tới uống vài ba ly.”

Phương Tinh Nghị khoan thai nhạt mỉm cười nói, cố lấy một ly rượu nho đỏ cùng bộ trưởng liên nghành Lưu đụng cốc.

Mọi người đều kính rượu Phương Tinh Nghị, Dương Yến cũng quan trọng không kính.

Nhân tài mang đến trước khía cạnh Phương Tinh Nghị, ngay tắp lự nghe thấy anh dùng âm lượng chỉ hai fan mới nghe được, nói: “Bảo cô theo giúp tôi bàn chuyện phù hợp tác, 1,5 tỷ đối với cô vượt thiệt, tôi chuyển cô thêm một phần lễ vật.”

Sau đó, Dương Yến cảm thấy dòng mông bị vỗ một cái, cô bị ăn hiếp sợ mang đến ly rượu cũng mang không xong, là 1 tấm thẻ cứng, tay cô theo phản xạ vội vàng nắm chặt trong tay.

Lúc ngước đầu lần nữa, Phương Tinh Nghị đã có theo Tưởng song Kỳ rời khỏi phòng.

Xung quanh đông đảo là người, vô số đôi mắt, trái tim Dương Yến đang đập táo tợn liên hồi, vẫn luôn luôn chờ sau khoản thời gian ngồi xuống bàn, cô new nhìn sản phẩm công nghệ Phương Tinh Nghị đưa mang lại mình, là thẻ phòng.

Là hotel Phương Dịch bình thường và Tần Mai Nghi thường xuyên đi, ngay cả phòng cũng chính là nơi bầy họ thường xuyên hẹn hò.

Di cồn reng một tiếng, nhận thấy một tin nhắn xa lạ.

【 1/2 tiếng sau, Tần Mai Nghi sẽ cảm nhận tin nhắn của Phương Dịch Chung.】

A?

Tuy rằng Dương Yến học tập phiên dịch, tuy thế mà bốn duy logic không giỏi lắm, cô biết loại này xác minh là Phương Tinh Nghị giữ hộ tới, cơ mà mà vượt ngắn gọn, xem đến cô như lọt được vào trong sương mù.

Nhìn nhìn thẻ phòng cố gắng chặt trong tâm địa bàn tay, một thời gian lâu, sau cùng Dương Yến cũng phát âm được, Phương Tinh Nghị là nói đến cô biết, anh ta vẫn dẫn Tần Mai Nghi đi khách sạn, nhưng cô chỉ có thời gian 30 phút để bố trí.

Dương Yến thấy thời gian không nhiều lắm, trái lại kính rượu cho Tần Mai Nghi , nhìn chăm chăm cô ta uống xong, mình chỉ uống mấy ly có tác dụng mặt đỏ lên, còn sót lại đổ vào miếng bọt bong bóng biển.

Uống một hồi, cô làm bộ không cẩn thận, ngã vào lòng è cổ Dực.

“Dương Yến, cô chẳng sao chứ?” trằn Dực nhân cơ hội sờ soạng trên eo cô một phen, xung quanh giả bộ thiết yếu nhân quân tử: “Có yêu cầu cô say rồi không?”

“Tôi không say.” Dương Yến lẩm bẩm, ao ước từ vào ngực anh ta đứng dậy, dẫu vậy làm thế nào cũng không vùng lên được.

Tần Mai Nghi uống ít nhiều rượu, phương diện đỏ hồng, còn giữ lại được một tia tỉnh giấc táo, cô ta thấy Dương Yến ở trong ngực è cổ Dực không vực dậy nổi, nháy đôi mắt với è Dực.

Trần Dực thừa cơ hội không chú ý, nhìn một cái đỡ Dương Yến tách đi.

Bọn họ đi chưa bao lâu, rượu cũng uống kết thúc rồi, thứu tự từng người rời đi, Tần Mai Nghi cũng ra đi ngoài, bộ trưởng liên nghành Lưu sai fan tiễn cô, cô ta vừa vặn nhận ra tin nhắn của Phương Dịch Chung.

Xem thêm: Chế Độ Dinh Dưỡng, Ăn Uống Sau Mổ Ruột Thừa Kiêng Ăn Gì Và Kiêng Ăn Gì

【 Bảo bối, anh sẽ chờ em đến chúc mừng, đại đô hội 8082. 】

8082 là phòng bọn họ liên tục hẹn hò, buổi sớm Phương Dịch phổ biến cũng nói, có thể sẽ đến khách sạn hóng cô ta, cho nên vì thế Tần Mai Nghi nhận thấy tin nhắn không chút hoài nghi, cự hay ý giỏi của bộ trưởng Lưu, bắt xe mang lại Đại Đô Hội.

Sau khi lên xe pháo taxi, è cổ Dực tức thì bộc lộ bạn dạng chất, hai tay sờ loàn trên người Dương Yến.

Dương Yến ngượng ngùng, làm bộ ngượng ngùng, phụ thuộc vào bên tai anh ta âm thầm lặng lẽ nói: “Đi Đại Đô Hội thôi, tôi đã đặt phòng sinh sống đó.”

“Cô còn khôn cùng lẳng lơ.” nai lưng Dực nhéo một chiếc trên mông cô, lộ ra nụ mỉm cười hiểu rõ.

Dương Yến nhịn xuống cảm hứng khó chịu đựng trong lòng.

Cười đi, chờ mang lại sáng mai, rút cuộc anh mỉm cười không nổi!

Lúc trước Dương Yến đã tới Đại Đô Hội một lần, lần này tới, cô nhìn khách sạn này nhưng ghê tởm, chỉ với vẫn mặc mang đến Trần Dực ôm vào thang máy, quét thẻ vào phòng.

Trần Dực ném tín đồ lên trên giường, Dương Yến cực kỳ thông minh mà né tránh, dịp mở rượu, ném viên thuốc vào.

Chờ sau khoản thời gian Trần Dực uống chấm dứt một ly rượu, tăng nhanh anh ta vào chống tắm.

Dương Yến đi loanh quanh khắp chỗ trong phòng, mong muốn giấu cây viết ghi âm, vừa lật khắp nơi, phát hiện nay chỗ kín đối diện giường ngủ sớm đã lắp đặt camera mini, cấp thiết không tán thưởng.

Chú út Phương thao tác quá chu đáo.

Không bao lâu, bên ngoài liền truyền mang đến tiếng đập cửa bang bang, là Tần Mai Nghi , các giọng nói mơ hồ, ví dụ rất say.

Dương Yến tắt ánh sáng của đèn trong phòng đi.

Sau đó bắt đầu lặng lẽ lộ diện một khe cửa, trốn vào trong 1 góc.

Tần Mai Nghi gấp không hóng nổi vọt vào tới, chống quá tối, cô ta sờ nửa ngày cũng sờ không được công tắc nguồn bật đèn sống đâu, ngược lại đụng vào trần Dực new từ phòng tắm ra tới.

Thân thể trần Dực vốn dĩ đang nóng, khi sờ đến Tần Mai Nghi , máu dồn lên não, áp tín đồ lên trên giường.

Giường kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên, còn tồn tại âm thanh làm người đỏ mặt.

Dương Yến nghe hoàn thành vài chiếc cảm thấy bên tai đỏ lên, cô thấy đang làm dứt chuyện, mở cửa, thần do dự quỷ ko hay mà đi ra ngoài.

Khoé miệng Dương Yến cong lên.

Trước đó ở vào phòng, cô còn sẽ phiền nào dùng phương án gì lừa Tần Mai Nghi tới khách sạn, Phương Tinh Nghị gửi một tấm thẻ phòng đã giải quyết và xử lý tất cả vấn đề thay cô.

Không thể ko nói, chú út ít Phương thiệt lợi hại, tất cả thủ đoạn.

“Chỉ là đưa thẻ phòng đến mày, còn dùng loại phương thức này sao?” Dương Yến lẩm bẩm, đến hiện nay vẫn còn cảm giác mông nóng rộp vô cùng, từ đầu đến chân lại dơ nháp.

Về nhà chóng vánh tắm rửa.

Dương Yến suy nghĩ như vậy, mới từ thang đồ vật đi không được hai bước, cánh tay lại bị người túm chặt.

Sức lực kia hết sức lớn, gắng cánh tay cô mang đến sắp gãy.

“An An .” Giọng nam mặt tai cực kỳ ẩm ướt, Dương Yến lại nghe đến lông tơ dựng thẳng, từ đầu đến chân cứng đờ.

Dương Yến không dám động.

Giày da của người lũ ông trên mặt đất vạc ra âm nhạc rất êm tai, sau đó thân hình to lớn ngăn cản ánh sáng trước đôi mắt cô, Dương Yến có thể nhìn thấy, trên người anh ta mặc áo khóa ngoài màu xám nhỏ, vào túi còn có một đồng hồ thời trang đeo tay.

“Xin lỗi xin lỗi, bắt gặp em bao gồm chút vui mừng, có tác dụng em bị yêu quý rồi sao?” Người đàn ông nói xin lỗi, buông lỏng tay ra, loáng lui sau này hai bước, thân bản thân còn tương đối cong một chút.

Lần này, Dương Yến thấy rõ toàn cục khuôn phương diện anh ta.

Mặt người bầy ông có nét phương Đông, con đường nét khuôn mặt ôn nhu dễ dàng nhìn, mũi lại cao thẳng, cùng bề mặt đeo gọng đôi mắt kính hẹp hẹp mạ vàng, dưới thấu kính là 1 trong đôi mắt blue color thẳm.

Đáy đôi mắt anh ta sở hữu theo ý cười cợt hơi mỏng mảnh mà thân thiện, Dương Yến lại cảm thấy khắp cơ thể lạnh lẽo hơn, nghĩ mang lại mấy năm trước, người bầy ông này, đầy mặt dữ tợn, dáng vẻ điên cuồng bóp cổ mình.

Bả vai nhịn không được vạc run.

Xem thêm: Ăn Gì Để Bồi Bổ Sức Khỏe - 15 Loại Thực Phẩm Bồi Bổ Cơ Thể Tốt Nhất !!!

Ánh đôi mắt người lũ ông nhìn cô giống như nhìn nhỏ mồi, như hổ như sói, rồi lại biến mất trong nháy mắt.

Anh ta trở về phía trước hai bước, tay xoa phương diện Dương Yến: “An An, anh biết trước kìa anh làm không ít chuyện gồm lỗi, khiến em nhức lòng, dẫu vậy mà sinh hoạt trong tù thọ như vậy, anh đã hối cải để làm người mới.”

“Anh vẫn luôn luôn rất nhớ em, sau khi ra tù mong muốn nói xin lỗi em, dẫu vậy vẫn không tìm thấy em, thế ra em đã đổi tên sao? Sao ko nói với anh? Hửm?”

Bạn đang đọc truyện new tại ghien truyen chu.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc các bạn nhé!